Khi Tề Văn Đông bỏ lại bốn tên tiểu đệ của mình, đầu cũng không ngoảnh lại mà cắm đầu chạy vào thành nội, đám đông xung quanh lại bùng lên từng tràng reo hò, la ó. Thậm chí ngay cả cành cây Long Đào tiện tay ném bên đường, cũng bị mấy kẻ mắt nhanh tay lẹ cướp mất, cứ như đó thật sự là bảo vật gì ghê gớm lắm.
Còn hai tên tiểu lâu la bị lôi ra cho Điền Nhân Phong luyện tay, lúc này đã sớm mặt mũi bầm dập, nằm sõng soài dưới đất, chẳng ai buồn ngó ngàng.
Lạc Tái Hồ rốt cuộc cũng thở phào một hơi. Người nọ là ai, muốn làm gì, hắn chẳng bận tâm, chỉ cần đừng làm chết người trên địa bàn của hắn là được. Dù sao kinh thành vốn là nơi ngọa hổ tàng long, chỉ cần vào thành rồi thì mọi chuyện cũng chẳng còn dính dáng gì đến hắn nữa.
Còn về tiên thiên... nói thật, đến bây giờ hắn vẫn chưa tin nổi. Người này trẻ quá mức, cho dù có là kỳ tài hiếm thấy, muốn bước vào tiên thiên thì ít nhất cũng phải ngoài bốn mươi tuổi. Nhưng kẻ trước mắt này nhiều lắm cũng chỉ chừng hai mươi. Khắp thiên hạ, hắn chưa từng nghe nói có trú nhan chi thuật nào nghịch thiên đến vậy.




